Cô mở choàng đôi mắt nhìn anh. Không một tiếng nói. Không một nụ cười. Không điều gì cả. Cô và anh đã đi đến cái ranh giới cần phải dừng lại.
Những chuyện tình lãng mạn, cảm động sâu sắc được viết thành Truyện Ngôn Tình. Mời các bạn cùng cập nhật hàng tuần những Truyện Ngắn hay nhất về Tình Yêu.
Nhà chồng không chịu cưới khi biết em có bầu
7 người đàn ông hoàn hảo “bước ra” từ truyện ngôn tình
Bí quyết cải thiện “vùng kín” phụ nữ sau kì sinh nở
Chuyện tình 7 năm của cặp đôi Bách khoa Đà Nẵng
Một câu chuyện tình buồn sâu lắng... Những con người mang sẵn nỗi đau trong lòng liệu có vượt qua được ám ảnh của quá khứ để mở lòng mình?
Mời các bạn theo dõi câu chuyện Bản nhạc giữa chiều dang dở trên Tình yêu giới tính.
- Em nghĩ anh cần có người uống rượu cùng?
- Sao em đã tỉnh rồi? – Đang mải suy nghĩ, Dũng giật mình khi nhìn thấy Hải Hoa đi từ trong phòng đi ra.
- Em thương anh uống rượu một mình nên mới dậy để xin anh một ly đây.
- 3 giờ sáng rồi. Cũng chẳng ngủ được nữa nên anh ngồi nhâm nhi một tý thôi. Em muốn thì tự rót mà uống đi. Anh có cấm em điều gì bao giờ đâu mà lại phải xin.
- …….
- Em lại sắp khóc à tiểu thư? Chắc lại xúc động quá vì được uống rượu thoải mái hả?
- Anh sẽ không cấm nếu như em yêu anh, đúng không? – Hải Hoa vừa nói vừa tiến sát về phía Dũng. Cô ấy khẽ nâng ly rượu lên rồi nói: - Anh đổi đĩa đi. Mình nhảy với nhau một lát nhé.
Trong mê hoặc du dương của tiếng nhạc đêm, Hải Hoa say sưa và uyển chuyển trong từng bước nhảy với sự dìu dắt tuyệt vời của Dũng. Chưa lúc nào cô cảm thấy mình an toàn và bình yên như lúc này. “Hãy để mỗi đêm em đều được ở bên cạnh anh được không?”
Bài liên quan:
Đang chụp cưới, cô dâu bỏ đi hô hấp cho đàn ông lạ
Lo sợ gã người yêu cũ phá tan hạnh phúc
Cô gái lột đồ giữa đường vì bạn trai không tặng Iphones 6S
Nghẹn ngào chàng trai khuyết tật bị ngăn cấm tình yêu
- Điều đó sẽ chỉ mang lại cho em những đau khổ thôi.
- Em chỉ biết rằng mình đang thực sự cảm nhận được tình yêu và hạnh phúc.
- ……..
- Hơi thở của anh rất ấm anh biết không? Ngay từ lần đầu tiên gặp anh, em thực sự đã cảm nhận được điều đó. Chưa bao giờ có ai đó đem lại cho em cái cảm giác ấm áp đến như thế. Em cũng không biết sao nữa? Có thế trong mắt anh, em chỉ là một đứa con nít còn sống với quá nhiều bồng bột mỏng mảnh của cuộc sống, nhưng em nghĩ khi yêu thì dù là người già hay trẻ con cũng vẫn có một trái tim trọn vẹn như thế thôi.
Anh! Hãy nhìn em đi. Hãy nói cho em biết thực sự anh đối với em là thế nào?
Nhìn vào ánh mắt của cô gái đang đứng rất gần mình, anh cảm nhận được nhịp tim đang đập nhanh dần lên với những gấp gáp, bối rối và vội vã. Nếu có thế, nếu anh thực sư có thể, có lẽ anh đã ôm cô vào lòng, và đặt cô vào tình yêu nồng nhiệt cùng sự ham muốn đến tột cùng của một trái tim biết yêu cháy bỏng. Dũng tin rằng, anh hiểu quá rõ cảm xúc của Hải Hoa. Nhưng trái tim anh quặn lại. Anh không thể nào làm khác được.
- Anh chỉ có thể nói rằng, cảm ơn em vì đêm nay em đã ở đây cùng anh. Còn những điều khác, hãy để thời gian làm chủ.
Nghe Dũng nói như vậy, Hải Hoa khẽ buông tay, giật lùi về phía sau một chút “Em xin lỗi”. Cô vội vã bước ra cửa khi trời chạng vạng sáng. Gió vẫn còn kẽo kẹt như than khóc trong những cánh cửa đã ọp ẹp của nhà kho tầng hai trên quán Phố. Không ai kịp nhận ra một ánh mắt trắng đến vô hồn cứ nhìn chăm chăm vào những khung cửa ọp ẹp ấy – ánh mắt của sự chết chóc đau đớn đã sắp chạm được vào ngôi nhà này.
Bản nhạc chiều dang dở (Phần 7) - 1
Hải Hoa khẽ buông tay, giật lùi về phía sau một chút “Em xin lỗi”. Cô vội vã bước ra cửa khi trời chạng vạng sáng. (Ảnh minh họa)
Dũng đứng lặng nhìn Hoa bước đi. Còn lại chỉ là một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. “Quả thật, khi nỗi đau đã quá đầy thì người ta không còn có thể cảm nhận được về nó nữa. Lúc ấy tất cả tâm hồn chỉ còn như một cái lỗ thủng không đáy, cô độc và hoang lạnh. Không ai trong cuộc đời này có đủ khả năng để thoát khỏi những cái lỗ thủng ấy dù cho cố vùng vẫy biết bao nhiêu thì cuối cùng cũng đành bất lực nhìn một vực sâu xoay xoáy, cứ sâu mãi, sâu mãi trong khi mình thì lại ngày càng đuối sức. Dũng không biết mình sẽ bỏ phí đi những gì trong cuộc đời này nữa, nhưng anh biết đã gần đến lúc anh phải từ bỏ
***
Phong trở lại Hà Nội sau gần một tháng ở lại với mảnh đất biển ngút ngàn gió với những mặn mà trong nụ cười và sự ấm nóng của tình yêu thương. Phong có phần tươi tỉnh ra khá nhiều so với những ngày ở Hà Nội. Nhưng ngay từ khi đặt chân lên tàu trở về thành phố, trong đầu anh lại chỉ còn tồn tại hình ảnh nhỏ bé, xanh xao và mệt mỏi của Thụy Anh trong lần cuối cùng anh gặp cô. Sự thật, anh đã có ý định ở lại Hà Nội vì anh biết cô cần anh trong những khoảnh khắc mà con người vui vẻ này, nhưng rồi anh nghĩ, chẳng có gì cả. Mọi thứ sẽ lại vẫn tồi tệ như lúc trước. “Biết đâu chính sự xuất hiện của mình trong cuộc đời cô ấy mới là nguyên nhân khiến cô ấy khổ sở. Nếu mình không khuấy động mọi thứ lên có lẽ Thụy Anh vẫn là Thụy Anh đẹp đến hồn nhiên và hoàn hảo trong mắt mọi người. Rồi cuộc đời cô ấy sẽ trôi bình yên như dòng sông Hồng những ngày lặng gió
Hà Nội những ngày sau tết vẫn còn heo may gió nhưng lại có điều gì đó trong sáng, vui tươi của những ngày mới.
Phong trở về “Phố” khi đường xá ngoài kia bắt đầu ồn ào với những tiếng xe cộ ngược xuôi kéo rền. Vậy mà bỏ lại tất cả phía bên ngoài ấy, “Phố” trong vẫn ấm cúng và lắng đọng đến kì lạ.
- Cậu định ăn hết tết của bố mẹ rồi mới lên hay sao mà cho đến hôm nay mới thấy xuất hiện. – Tiến vừa thấy mặt Phong đã cợt nhả, quát ầm ầm nửa thật nửa đùa. Vậy mà vừa nói xong đã chạy lại ôm chặt lấy thằng bạn thân thiết. Trong khi đó Dũng chỉ lặng lẽ, chậm chạp ngước lên nhìn Phong rồi nói: - Lát nữa quán vắng người, anh em mình làm vài chén. Anh gọi cho Hải Hoa, Quân và Thụy Anh rồi.
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét